Thỏ làm sao ăn thịt được sói? – Bài học dành cho người không muốn sống đời tầm thường

Câu chuyện “Thỏ làm sao ăn thịt được sói”

Thỏ đang ngồi viết lách trước hang động, Sói đi ngang qua trông thấy vậy liền hỏi: “Cậu đang viết cái gì thế?”

Thỏ đáp: “Thỏ làm sao ăn thịt được sói”

Sói không tin, thỏ dụ sói vào hang. Một lúc sau, thỏ một mình đi ra hang động tiếp tục ngồi viết. Lợn rừng đi ngang qua trông thấy vậy liền hỏi: “Cậu đang viết cái gì thế?”

Thỏ đáp: “Thỏ làm sao ăn thịt được lợn rừng”

Lợn rừng không tin, thỏ dụ lợn rừng vào trong thang. Cuối cùng, trong hang động có một con sư tử ngồi giữa đống xương của sói và lợn rừng, thỏa mãn ngồi xỉa răng và đọc bài viết mà thỏ đưa cho – “Năng lực tới đâu, mấu chốt là ở chỗ bạn làm việc với ai”

Bài học rút ra: Một người muốn làm nên chuyện, đạt được thành công không quan trọng bạn làm cái gì mà quan trọng bạn làm với ai, không quan trọng bạn bỏ rõ bao nhiêu nỗ lực mà quan trọng sân khấu dành cho bạn lớn tới đâu. Đời người quan trọng nhất chính là lựa chọn. Nếu lựa chọn sai lầm thì dù bạn nỗ lực ra sao cũng chỉ là phí công vô ích mà thôi. Muốn lựa chọn chính xác, bạn cần phải tìm hiểu rõ môi trường làm việc và ông chủ của bạn như thế nào.

Thỏ không cẩn thận nói chuyện này cho bạn của mình, tin tức dần được lan ra khắp khu rừng. Sư tỷ vô cùng tức giận nói: “Nếu như tuần này không có “thức ăn” đi vào hang động, ta sẽ ăn ngươi.

Thỏ nghe vậy, tiếp tục ngồi trước cửa hang viết lách. Nai nhỏ đi ngang qua tò mò hỏi: “Cậu đang viết gì vậy?”

Thỏ đáp: “Thỏ làm sao ăn thịt được sói”

Nai nhỏ nói: “Chuyện này cả rừng rồi biết rồi, sao cậu vẫn dùng chiêu này?”

Thỏi nói: “Chính vì cả rừng đều biết rồi nên tớ phải nghỉ hưu thôi, sư tử muốn tìm một người thay tớ, không lẽ cậu không muốn thay vào vị trí này ư?”

Nai nhỏ nghe vậy thì vô cùng hiếu kỳ, liền theo thỏ vào trong động.

Một lúc sau, thỏ đi ra khỏi hang động một mình tiếp tục ngồi viết. Ngựa nhỏ đi ngang qua, chuyện tương tự với nai nhỏ lại xảy ra.

Trong hang động, sư tử thỏa mãn ngồi xỉa răng và đọc bài viết mà thỏ  đưa cho – “Làm sao để chiêu mộ thêm nhân viên nhằm tạo ra lợi ích cho ông chủ?”

Bài học rút ra: Bí mật kinh doanh là thứ không thể tiết lộ ra ngoài, một khi đã tiết lộ bắt buộc phải tìm kiếm một phương pháp thay thế hiệu quả tương ứng. Làm một người nhân viên bắt buộc phải không ngừng tạo ra giá  trị cho ông chủ, khi giá trị của bạn cống hiến cho sếp thấp hơn giá trị bạn được hưởng, đó cũng chính là lúc bạn sắp phải khăn gói ra đi.

Sư tử càng ngày càng lớn, thức ăn mà thỏ cung cấp đã sớm không đủ để lấp đầy đủ của sư tử. Vì thế, nó nói với thỏ: “Lượng thức ăn của ta phải tăng lên, bình thường là 4 ngày một con nai nhỏ, bây giờ phải 2 ngày một con, nếu trong một tuần không có gì thay đổi ta sẽ ăn ngươi”

Vậy là thỏ rời hang, chạy vào rừng thật sâu, nó gặp một con dê núi, liền nói: “Cậu có biết thỏ làm sao ăn được thịt sói không?” Dê núi bảo không biết, vậy là thỏ dụ dê núi về trong hang. Một lúc sau, thỏ một mình đi ra khỏi hang và tiếp tục chạy khắp rừng sâu.

Lúc này, thỏ gặp được một con lợn rừng, sự việc tương tự lại xảy ra.

Thì ra, nhưng những động vật ẩn sâu trong rừng không biết câu chuyện về sói và thỏ. Cuối cùng, trong hang động sư tử vẫn thỏa mãn ngồi xỉa răng và đọc bài viết mà thỏ đưa cho – “Cách chuyển đổi từ mô hình kinh doanh cố định sang kinh doanh lưu động”

Bài học rút ra: Trong kinh doanh việc không ngừng khai thác thị trường mới, khám phá các mô hình mới là cách tốt nhất để phá vỡ bế tắc. Khi bạn thực sự không thể nghĩ ra cách để giải quyết vấn đề, hãy đi ra ngoài!

Vì cứ ăn xong lại ngủ nên sư tử ngàng càng trở nên béo phì. Một hôm, sư tử quyết định đi ra ngoài tản bộ thì bỗng phát hiện ra cửa hang đã trở nên quá nhỏ so với thân hình của mình khiến nó không cách nào ra được khỏi hang.

Thỏ đứng ngoài cửa hang đắc ý nói: “Từ nay về sau, ngươi phải luôn nghe lời ta, nếu không ta sẽ không kiếm đồ ăn cho người ăn nữa”

Sư tử bất lực nói: “Được, chỉ cần ngươi cho ta ăn, bảo ta làm gì cũng được”

Lúc này, sư tử mới phát hiện ra bài viết mới của thỏ- “ Chiến lược quyết định tầm cao – Thỏ làm sao mượn lực từ sư tử”

Bài học rút ra: Khi ở vị trí thấp hơn, người biết chịu được áp lực và sỉ nhục, cắn răng chịu được để bồi đáp sức mạnh của bản thân, cuối cùng lấy lại quyền kiểm soát. Như thế, mọi nỗ lực đều trở nên đáng giá.

Danh tiếng của thỏ trong rừng ngày càng vang xa, mọi người đều biết ông chủ của thỏ rất lợi hại, hơn nữa một ông chủ lợi hại như vậy lại nghe lời thỏ nhỏ răm rắp.

Vậy là, thỏ bắt đầu hoành hành ngang ngược, cậy quyền ức hiếp chèn ép những động vật khác. Cuối cùng có một ngày, thợ săn tới, bắt sống thỏ, đồng thời vứt một mẩu giấy vào trong hang: “Vỏ quýt dày có móng tay nhọn”.

Bài học rút ra: Lúc trên đỉnh vinh quang đừng bao giờ đắc ý quá mức, cũng đừng huênh hoang tự đắc để làm hại chính mình.

Khu rừng khôi phục lại sự yên ắng vốn có, mọi người dường như đã quên đi câu chuyện thỏ ăn sói.

Rất lâu sau đó, một con hổ sau khi nghe được câu chuyện liền muốn học theo. Vậy là hổ bắt một chú linh dương và nói: “Nếu như người có thể mang thức ăn tới cho ta như thỏ đã từng làm, vậy ta sẽ không ăn thịt ngươi.”

Linh dương đồng ý, hổ tự dương tự đắc đi vào trong hang. Ba ngày trôi qua, hổ không thấy linh dương mang con vật nào vào hang.

Không chịu được nữa, hổ đi ra ngoài nghe ngóng tình hình, thì ra, chú linh dương đã bỏ chạy từ bao giờ, đồng thời để lại cho hổ một bài viết – “Muốn làm ông chủ, trước hết phải biết cách giữ chân nhân viên”.

Bài học rút ra: Cùng một mô hình kinh doanh, không chắc sẽ thích hợp với tất cả mọi người. Thời gian trôi qua, chi phí cơ hội cũng tăng lên. Mù quáng áp dụng kinh nghiệm cũ vào môi trường hiện tại, thất bại là điều không thể tránh khỏi.

💥👇XEM THÊM TIN KHÁC👇💥

Cảnh giới sống: Có bạn tôi có người cùng sẻ chia thế giới, không có bạn thế giới của tôi vẫn rất tuyệt vời

Cảnh giới sống: Bởi nhờ vả người khác là bản năng, còn tự mình vượt qua là bản lĩnh.

Khi gặp khó khăn, bất kỳ ai cũng sinh ra tâm lý mong muốn được những người mình tin cậy giơ tay ra giúp đỡ. Nhưng thế giới này vạn sự khó lường, dù tình bạn có sâu đậm đến đâu đi chăng nữa thì khi gặp chuyện nan giải người ta vẫn có xu hướng suy tính cái lợi cho mình trước, sau đó mới nghĩ đến cái khó của bạn.

Do đó, đừng quá coi trọng vị trí của bạn trong lòng người khác, cũng đừng vội vàng nhờ vả khi gặp khó khăn.

Có một câu chuyện như thế này: Một người phụ nữ trung niên mất chồng, sống một mình để nuôi con nhỏ. Cô ấy hiền lành thân thiện với mọi người lại rất siêng năng, chịu khó. Thế nhưng, ở cô ấy lại có một đặc điểm mà hàng xóm xung quanh đều cảm thấy khó hiểu. Đó là, cô ấy luôn từ chối “lòng tốt” của người khác”. Dù là người thật lòng hay kẻ có chủ ý sâu xa đến tiếp cận thì cô ấy cũng sẽ dùng những lời khéo léo để từ chối những món quà, lời ngon ngọt, những lời nguyện ý giúp đỡ của người khác.

Lúc đầu khi đọc, có lẽ rất nhiều người nghĩ rằng tính cảnh giác của cô gái này quá cao, tuy gặp ai cũng thân thiện chào hỏi nhưng lối sống lại quá xa cách.

Nhưng sau đó, khi ngẫm nghĩ lại ta lại hiểu ra rằng cuộc sống độc lập như vậy quả thật rất tốt. Bởi, nếu bạn có năng lực tự giải quyết mọi chuyện vậy thì hà cớ gì phải mắc nợ ân tình của người khác. Người khác có thể giúp bạn một lần, một lúc nhưng không thể giúp bạn cả đời. Nếu bạn thích nghi với hơi ấm đột ngột này rồi làm sao một mình sống sót được qua mùa đông lạnh lẽo?

Con người một khi có tính lệ thuộc, dựa dẫm sẽ ngày càng trở nên yếu đuối và hèn nhát. Đáng sợ nhất ở đời không phải là cô đơn, mà chính là khi bạn đã quen có ai đó bên cạnh, nhưng rồi người ta rời đi chỉ còn lại bạn lẻ loi bước một mình cùng với sự hụt hẫng và thất vọng ngập tràn.

Mọi người ai cũng có quyền lựa chọn lối đi riêng cho chính mình. Khi gặp khó khăn nhờ vả người khác chỉ là bản năng, nhưng có tự vượt qua được hay không đó mới là bản lĩnh chân chính của bạn.

Cảnh giới sống: Hiểu rằng cười thế giới cùng cười với bạn, khóc chỉ có bạn khóc một mình

Vào khoảng năm 850 sau Công Nguyên, Lý Thương Ẩn sau khi sống nửa đời lận đận thì cảm thấy thương cảm, Khi thành Trường An rộng lớn đến vậy nhưng ông không thể tìm được một chỗ sống yên ổn đến cuối đời. Rồi ông bỗng nhớ đến Lãnh Hồ Đào, người từng làm bạn với ông suốt 20 năm trời nhưng thư ông gửi hết lần này đến lần khác lại không hề nhận được hồi âm.

Người thông minh như ông liền có thể đoán ra được lý do, bản thân hiện tại sa sút nên người bạn năm xưa cũng không muốn qua lại với ông. Thế nên, ông cũng không muốn làm phiền người khác nữa, tự mình đơn độc qua tháng ngày.

Nghe thì vô lý, như thật sự trên thế giới này có nhiều người “xem” opera hơn là “nghe” opera. Dù bạn có buồn thế nào đi chăng nữa, đến tai người khác cũng chỉ là một câu chuyện truyền miệng mà thôi. Cuộc đời rất dài, không phải lúc nào bên cạnh bạn cũng có người để sẻ chia. Phần lớn thời gian chính là bạn tự độc thoại với mình.

Thế nhưng, đừng cam chịu số phận. Cảnh giới sống của người bản lĩnh chính là không phụ thuộc vào bất kỳ ai. Hãy nhớ rằng, có bạn tôi có người cùng sẻ chia thế giới, nhưng khi không có bạn thế giới của tôi vẫn sẽ rất tuyệt vời.

Cảnh giới sống: khi không có tiền đừng làm phiền người khác, khi có tiền đừng làm phiền bản thân

Khi bạn không có tiền, có thể từ bỏ thể diện, từ bỏ tự ti để xông pha vào thế giới này để giành lấy vị trí thuộc về bản thân. Nhưng dù có thế nào cũng tuyệt đối đừng làm phiền người khác.

Khi có tiền, bạn lấy lại được thể diện, lấy được sự tự tin, có được cuộc sống sung túc, đầy đủ nhưng ngàn vạn lần đừng tự làm phiền chính mình bởi những chuyện vô bổ ở đời. Như quan tâm đến những kẻ “Nghèo giữa chợ đông không thèm hỏi, giàu tại rừng sâu lắm kẻ tìm”, hay quá tham công tiếc việc mà đánh mất sức khỏe gia đình của mình.

Khi nghèo, đừng bao giờ đặt hết niềm tin, hy vọng vào việc ai đó cứu bạn, cũng đừng đem hết tự trọng hạ mình xuống với bất kỳ ai. Và quan trọng nhất là đừng bao giờ làm phiền người khác.

Con đường của bạn từng bước đều phải do bạn đi mới thành, bất kể là cay đắng hay ngọt bùi trải qua rồi thì cuối con đường chờ bạn là bầu trời rực rỡ.

Nhà văn Hemingway từng nói: “Cuộc sống luôn khiến chúng ta nhận thương tích đầy mình, nhưng trong tương lai, những vết thương đó nhất định sẽ biết chúng ta thành những người mạnh mẽ nhất.”

Cảnh giới sống ở đời chính là khi không ai quan tâm đến bạn thì hãy học cách tự đứng trên đôi chân của chính mình, kiên trì từng bước tiến về phía trước. Cuộc sống sẽ chẳng bao giờ bất công với những người biết cố gắng.

Bạn đã xem chưa: